MÙI TRÀ TRÊN ĐÔI BÀN TAY
Viết để một ngọn lửa không bị tắt cùng một đời người. “Viết về bà làm gì?” Người phụ nữ ấy hỏi tôi như thế. Không khách sáo.…
Có những vùng đất được nhớ bằng tên gọi. Có những vùng đất chỉ cần nhắc đến một mùi hương, một làn điệu hay một khoảng trời là cả miền ký ức đã trở về. Thái Nguyên là một vùng đất như thế: có sắc xanh miên man của đồi chè, có mặt hồ Núi Cốc ôm mây trời vào lòng nước, có sông Cầu chảy qua những mùa thương nhớ; và từ nơi đây, những nẻo đường trung du còn mở ra những miền non nước gần gũi như hồ Ba Bể – nơi núi rừng, huyền thoại và con người vẫn soi bóng vào nhau.
Nhưng quê hương không chỉ hiện lên trong cảnh sắc. Quê hương còn có hương trà vừa mở nắp đã đánh thức lòng người; có miếng cơm lam thơm mùi ống nứa, vị bánh chưng Bờ Đậu đậm đà, những món ăn mang theo hơi ấm của bếp nhà. Có tiếng đàn tính nâng câu hát then bay qua sườn núi; có hội Lồng Tồng giữa mùa xuân, khi con người gửi vào đất trời lời cầu mong cho mùa màng no đủ, bản làng yên vui. Mỗi sản vật, mỗi phong tục, mỗi câu hát đều là một mảnh hồn quê được gìn giữ qua bao thế hệ.
Lửa đất Thái là hành trình đi tìm những vẻ đẹp ấy – từ một thắng cảnh đã thành huyền thoại đến một món ăn dân dã, từ những lễ hội rực rỡ sắc màu đến những con người lặng lẽ làm nên cốt cách của vùng đất. Không chỉ để ngắm nhìn, thưởng thức hay tự hào, mà để hiểu vì sao có những nơi ta mới ghé qua một lần đã thấy thân thuộc, và có những miền đất dù đi xa bao lâu vẫn âm thầm cháy trong lòng như một bếp lửa quê nhà.
Mời bạn bước vào Lửa đất Thái – để nghe núi sông kể chuyện, nghe hương vị gọi về và gặp một quê hương đang sống trong từng cảnh sắc, từng phong tục, từng con người.
Viết để một ngọn lửa không bị tắt cùng một đời người. “Viết về bà làm gì?” Người phụ nữ ấy hỏi tôi như thế. Không khách sáo.…